Đây là một mẫu chuyện mà tôi đã được đọc cách đây vài năm, hôm nay xin chia sẻ cùng mọi người.
Chuyện về: HAI BIỂN HỒ
Ở Palextin có hai biển hồ ...
Biển hồ thứ nhất gọi là biển Chết. Đúng như tên gọi, không có sự sống nào bên trong cũng như xung quanh biển hồ này. Cá không thể sống và ai uống phải nước trong hồ này cũng bị bệnh. Không ai muốn sống gần đó.
Biển hồ thứ hai là Galilê. Đây là biển hồ thu hút rất nhiều khách du lịch. Nước hồ luôn trong xanh mát rượi. Cá tung tăng vui lội trong hồ, cây cối xung quanh tươi tốt nhờ nguồn nước hồ. Nhà cửa được xây cất rất nhiều nơi đây.
Nhưng điều kỳ lạ là cả hai biển hồ này đều đón nhận nguồn nước từ sông Jordan. Nước sông Jordan chảy vào biển chết, nó đón nhận và giữ lại cho riêng mình mà không chia sẽ, nên nước trong hồ mặn chát...
Biển hồ Galilê cũng đón nhận nguồn nước từ sông Jordan rồi tràn qua các hồ nhỏ và sông lạch. Nhờ vậy nước hồ luôn sạch và mang lại sự sống...
Một định lý trong cuộc sống mà ai cũng phải đồng tình :
- Một ánh lửa chia sẽ là một ánh lửa lan tỏa.
- Một đồng tiền kinh doanh là một đồng tiền sinh lợi.
- Một đôi môi hé mở mới thu nhận được nụ cười.
- Bàn tay có mở rộng trao ban, tâm hồn mới tràn ngập vui sướng.
Thật bất hạnh cho ai cả cuộc đời chỉ biết giữ mọi thứ cho riêng mình. "Sự sống" trong họ rồi cũng sẽ chết dần chết mòn như nước trong biển Chết vậy.
Đã nhiều lần ngồi trước máy tính, trong tôi định viết nhiều lắm, nhưng lại thôi, vì cứ muốn giữ mãi mãi trong lòng - Một tình cảm cao quí trong tôi luôn trân trọng mà mọi con người ai ai đều cũng có - Tình cảm của một đứa con dành cho Mẹ, Mẹ hiền yêu quí của con.
Hôm nay có dịp nghỉ lễ về thăm Mẹ, anh em tôi đều về đủ cả, nhìn dáng Mẹ già nua, lưng còng mà trong lòng tôi chẳng an tâm chút nào, sau khi tiệc tùng ăn uống kết thúc, các anh chị đều về nhà cả, chỉ còn lại mình tôi và Mẹ, dù đã có vài ly rượu trong người, mệt nhiều lắm, nhưng tôi vẫn cố dọn dẹp cho mọi thứ đâu vào đấy, ngồi nói chuyện cùng Mẹ và rồi tôi cũng ra về. Hôm nay thật sự trong tôi suy nghĩ nhiều, nhiều lắm. Suy nghĩ về điều Mẹ hay nói: số Mẹ cô đơn, chắc trời đã định như vậy rồi.
Thứ năm vừa rồi, trên HTV7 có phát chương trình Người Phụ Nữ Đương Thời – cái chương trình mà trước đây tôi chẳng để ý quan tâm, vì theo tôi nó chẳng hay ho tí nào, ai lại đem chuyện buồn của cá nhân lên đài để nói cho bao nhiêu con người khác xem rồi nhận xét, đánh giá và cho điểm về mình, chưa nói về vấn đề kể ra chuyện xấu của chồng, con. Thế nhưng vừa rồi khi xem hòan cảnh của người phụ nữ bị chồng mê cờ bạc, 2 con chết, vượt qua bao nhiêu khổ đau, chị tưởng như không còn sống nổi, nhưng tình yêu của những đứa con đã giúp chị vượt qua tất cả, chị cứ nghĩ rằng nơi nào có đất thì nơi đó còn có sự sống, mình sống vì con – thật đúng là một người phụ nữ Việt Nam cần cù, chịu đựng và mãnh liệt.
Lại nói về Mẹ, ngày xưa theo lời kể của dì, Mẹ là một người phụ nữ đẹp và hiền dịu, nhiều gã trai làng si mê Mẹ, cuối cùng Mẹ chọn ba, cứ nghĩ đó là duyên số, phận gái mười hai bến nước, trong nhờ đụt chịu, ngày xưa chỉ là mai mối chứ có yêu đương như bây giờ đâu và biết tánh tình. Ai cũng nghĩ rằng hạnh phúc sẽ mỉm cười cùng Mẹ, anh chị em tôi cứ năm qua năm lần lượt chào đời, cứ ngỡ rằng hạnh phúc sẽ trong tay nhưng một ngày hay tin ba có người tình, Mẹ như sét đánh ngang tai, Mẹ khóc rồi ngất, mà có phải chi xa lại gì đâu, người phụ nữ ấy lại là người cùng xóm, và khi đó thằng tôi vẫn còn nằm trong bụng mẹ.
Đôi lần thấy bạn bè có Ba đưa rước khi đến trường, lòng tôi buồn nhiều lắm, về hay hỏi Mẹ, nhưng tôi có hiểu gì đâu, từ lúc được sinh ra cho đến khi ấy có bao giờ tôi biết mặt Ba. Mẹ hay bảo do chiến tranh ba con đi xa, sau này sẽ về. Từ đó tôi thấy Mẹ vừa làm cha vừa làm người Mẹ, với bao nỗi cực nhọc, khổ đau truyền miên hứng oằn trên đôi vai Mẹ chỉ vì các mấy anh em chúng tôi.
Sau này lớn lên đôi lần gặp Ba về giỗ nội tôi cũng hay trách, giận, nhưng dần dần tôi cũng tự an ủi mình, do thời cuộc mà, thôi thì... thời thế tạo anh hùng, cũng do... tại... chiến tranh ...Nhưng trong con vẫn biết rằng Mẹ chính là người buồn và đau khổ gấp trăm lần bản thân con.
Vừa rồi về nói với Mẹ con vừa mua được căn nhà, Mẹ vừa mừng lại vừa lo, nói với chị tôi rồi mẹ khóc, nó là đứa cuối cùng rồi cũng bỏ Mẹ mà đi, thật lòng trong tôi thấy mình có lỗi nhiều nhiều lắm, tôi là đứa út, là nguồn động viên an ủi lớn nhất của Mẹ mà. Nhiều lần ngồi nói chuyện cùng Mẹ: thì con có ở xa Mẹ gì đâu, con mua để đó cho tiện đi làm thôi mà. Nhưng tôi biết suy nghĩ của Mẹ là vẫn muốn thấy tôi hàng ngày, rồi vợ con thì cũng bỏ Mẹ mà đi thôi, Tôi hiểu cái cảm giác khi bị ai đó bỏ rơi, Mẹ tôi như cánh chim trúng thương sẽ sợ cành cong mà, và trong con cũng biết rằng tuy đã lớn khôn rồi nhưng Mẹ vẫn còn lo cho con nhiều lắm.
Hôm nay trên đường từ nhà Mẹ về, tôi suy nghĩ nhiều nhiều lắm, chắc ngày xưa vì chúng con mà Mẹ cũng từng nghĩ như người phụ nữ nọ: nơi nào có đất là nơi đó còn có sự sống, mình sống vì con mà. Bao nhiêu cái cảm xúc nó ùa vào trong tôi khi thấy dáng Mẹ ngày càng già đi, tay run run, bao năm bươn chảy vì chúng con, vì cuộc sống, cho con ngàn lần xin lỗi Mẹ.
“Ầu ơ....Gió mùa thu Mẹ ru con ngủ
Năm canh chày Mẹ thức đủ vừa năm”
Ôi cái câu hát tuy ngắn ngủi sao mà chứa đựng một tình thương yêu con bao la đến thế. Cứ mỗi lần xem lại đĩa Bóng Mây là cái thằng tôi lại khóc, tôi cũng không biết là mình khóc vì cái lý do gì, nhưng trong lòng nó cứ trào lên một cái cảm giác mà thằng đàn ông trong tôi chẳng bao giờ kìm chế được những giọt nước mắt này, và hôm nay cũng vậy.
“Con đi đâu con về đâu Cuộc đời của mẹ là câu trả lời Cho con nỗi nhớ không rời Cho con ấm cả chân trời nắng lên Ngày về tóc mẹ bạc thêm Mong con chân cứng đá mềm phương xa Đôi khi nhìn ráng chiều tà Chừng như thấp thoáng quê nhà nhớ thương Nhớ thương xin được hát thầm Lời ru của mẹ ngàn năm mãi còn“
Mẹ mãi là bóng mây luôn che chở cho các con, Mẹ vẫn là bến đỗ bình yên nhất cho chúng con quay trở về.
“Quê Hương là gì hở Mẹ?
Mà cô giáo dạy phải yêu.
Quê Hương là gì hở Mẹ?
Ai đi xa cũng nhớ nhiều.”
Với tôi, vì nơi đó luôn có hình dáng người Mẹ hiền mà tôi luôn luôn yêu quý.
Khi ngồi viết bài này với mong muốn là vẫn giữ mãi nó ở trong lòng, nếu vô tình ai đó có đọc được thì hãy trân trọng những gì mình đang có, vì những đứa con mà Mẹ đã chịu nhiều gian nan vất vã lắm.
Mẹ thường đố tôi: phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể?
Ngày nhỏ, tôi cho rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: "Không phải thế. Có rất nhiều người bị điếc trên thế giới này, con ạ. Nhưng con cứ tiếp tục suy nghĩ về câu đố, sau này mẹ sẽ hỏi lại con".
Vài nǎm sau, tôi lại cho rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế mắt chính là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: "Con đã học được nhiều đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vì vẫn còn rất nhiều người bị mù".
Ðã bao lần và lần nào cũng vậy, mẹ đều trả lời tôi: "Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của mẹ".
Rồi nǎm ngoái, ông nội tôi mất. Mọi người đều khóc vì thương tiếc ông. Ba tôi cũng khóc. Ðây là lần thứ hai tôi thấy ba khóc. Khi đến lượt tôi và mẹ đến cạnh ông để nói lời vĩnh biệt, mẹ nhìn tôi thì thầm: "Con đã tìm ra câu trả lời chưa?". Tôi như bị sốc khi mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi luôn nghĩ đó chỉ đơn giản là một trò chơi giữa hai mẹ con. Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ nói: "Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai". Tôi hỏi: "Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?". Mẹ lắc đầu: "Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào"
Từ đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất trong cơ thể con người không phải là phần "ích kỷ", mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác
Ngày trước có bao giờ trong tôi lại nghĩ rằng, một thằng mù tịt về IT và học văn dở nhất xứ là tôi hôm nay lại có ngày ngồi trước máy tính để ghi lại những dòng này.
Tôi đến với Multiply như một sự tình cờ, từ giọng ca trong trẻo của cô ca sĩ Ngọc Lan "Ngày ấy em như hoa sen, mang nhiều dáng hiền mỗi khi chiều lên" mà sao lại thích thế không biết, mỗi khi rãnh rỗi cứ vào google search và search để nghe, rồi một ngày tình cờ tôi biết được Blog Hạnh Phúc Lang Thang, tôi thích cái Blog này và cũng như tôi thích cái bài hát Hạnh Phúc Lang Thang, cũng chính vì thế Mult cũng đến với thằng tôi từ ấy, nó đến với tôi không màu sắc sặc sỡ như những cây Pháo Hoa trong bài viết của a.Hạ, và cũng không gập ghềnh gian khổ như Những Cung Đường Tây Bắc của Quỷ, mà nó đến với tôi nhẹ nhàng như tiếng hát của cô ca sĩ Ngọc Lan, như tình yêu đầu đời của tôi, đến thật nhẹ nhàng và ra đi cũng thật nhẹ nhàng, nhưng tôi hy vọng là Mult thì mãi mãi tồn tại trong tôi.
Lại nói về cái trình độ thật là giỏi vitính của tôi, hihi, thích thì làm thôi, cứ lên mạng đọc từ cách chèn hình, chèn nhạc... nhưng ôi thôi, càng lớn tuổi nó chẳng khôn ra tí nào, nói quá chứ hình như ngu hơn thì phải, mà đó cũng là sự thật phủ phàng đối với số đông người như vậy mà, đừng buồn nhé tôi ơi. Nhưng nói chung nhờ cái trình độ ấy mà cái thằng tôi hôm nay lại có được nhiều bạn qua mult: Hiệp, Quang, Tín, Phương, Chị Yến, anh Hạ, Quỷ, Songlam,...Tuy nhiên, trong số nhiều người ấy thằng tôi chỉ biết mặt và nói chuyện được có số ít người mà thôi, nhưng như vậy thật lòng tôi đã thấy vui rồi. Cái trình độ IT ngủ quên của thằng tôi này cũng được phát huy tác dụng một phần nhờ mult, nhờ các bạn đấy, cảm ơn mọi người nhiều lắm, trong đó nhiều nhất là a.Hạ, cũng nhờ anh mà em biết đến Mult, cảm ơn chị Yến đã chỉ em cách chèn hình, và anh cảm ơn Hiệp đã chỉ cho anh cách chèn nhạc.
Hôm nay ngồi viết những dòng này dù trong ấy muốn gởi gắm nhiều cảm xúc, nhiều tình cảm về Mult cũng như về Hạnh Phúc Lang Thang và về những người bạn, nhưng thật sự trong thằng tôi cũng chẳng còn biết viết gì thêm, ngày xưa học dở văn nhất xứ mà, hihihi, thôi thì cứ nghĩ rằng "Hạnh phúc ở quanh ta tòan những chuyện bất ngờ. Hạnh phúc ở quanh ta còn tìm hòai chi nữa"
Một ngày cũng như mọi ngày thời tiết lúc này sao mà nóng thế, trưa đi làm cũng chẳng muốn về nhà, mà phải chi từ nhà đến cơ quan có xa xôi gì đâu, ôi... nắng... sao mà nóng, mà cái thói quen nó có tự bao giờ. Mẹ bảo sao không xổ tay áo xuống hai cái tay đen thùi, thời tiết gì mà gần 34độ, ước gì được một cơn mưa.
Thế rồi chuyện gì đến nó cũng đến, sáng nay thức dậy tự dưng kiến cánh đâu mà nhiều thế, trời lại âm u, tin vui sắp đến rồi, chắc là ông trời cũng thấy tội cho những người dân Tiền Giang hay là mưa để đón chào cho lễ hội festival trái cây được mát mẽ, chắc là vậy mình nghĩ thế, và một ngày đáng ghi nhớ và thật dễ nhớ: cơn mưa đầu mùa năm nay đã đến. Nó đến sau ngày lễ hội festival trái cây 1 ngày và trước ngày giỗ tổ Hùng Vương 3 ngày đó là ngày 20/4/2010 nhầm ngày 7/3AL.
Vừa dẫn xe ra chuẩn bị đi làm, bầu trời bắt đầu kéo mây đen, từ nhà đến cơ quan chạy có 10 phút, thế mà vẫn không kịp, còn có vài trăm mét là đến nơi, vậy mà..., thôi kệ mưa đầu mùa mình cũng ướt như ai thôi, biết đâu mà chuẩn bị áo mưa.
Ai nấy cứ bảo mắc mưa đầu mùa và hít hơi đất lên rất dể bị cảm, nhưng cái vụ này thì bản thân mình dễ biết lắm, cứ hắc xì là biết liền.... Dạo này chắc do thường xuyên tập thể dục, nên khỏe ơi là khỏe, lâu lắm rồi không thấy bệnh gì, hihi, í mà đừng có quở chứ, nói không mai ngày mai mà bệnh là đừng có bảo là xui xẻo nhé.
Mưa đầu mùa sao mà to và lâu thế chứ, mưa gần như trút nước, ủa mà trút nước thật chứ còn gì nữa. Từ 13h20 phút đến 16h20 mới tạnh, thời gian này này thì cũng là gần hết giờ làm rồi mưa gần 3 tiếng đồng hồ còn gì nữa chứ, ông trời cũng hiểu tâm lý con người, chứ nếu mưa thêm thì áo mưa đâu mà về... Ôi, hôm nay thời thiết sao mà mát lạ lùng, Trong lòng bỗng thấy vui vui làm sao ấy, về đến con đường Hùng Vương - con đường lễ hội festival trái cây, nhìn con rồng cũng thấy nó mát mẽ, nhìn hàng cây, nhìn đường phố và cả những con người sao cũng thấy mát mẽ dù có bị kẹt xe ở ngay cái lễ hội này và thằng tôi cũng biết được rằng ngày mai đây thôi cây cối sẽ bắt đầu đâm chồi nẩy lộc đôm hoa, ôi ... sau cơn mưa sẽ có rất nhiều thay đổi.
Từ lâu lắm rồi, sao mình vẫn cứ thờ ơ mà không thèm để ý đến cơn mưa đầu mùa như vậy, ôi nó đẹp làm sao, mà sao lúc này lại thế nhỉ, bạn bè cứ bảo lúc này thấy mầy hay nghe nhạc trữ tình, ăn mặc và nói năng cũng khác xưa,.. uh hé, chắc là con người ta càng lớn thì phải chững chạc ra chứ, cứ teen hoài sao được, thôi thì cứ cho là vậy.
Bắt đầu tối nay khí hậu mát rồi, đi uống cafe chắc là khỏi phải mặc quần ngố, lịch sự lại nhé. Tưởng sao tối thằng bạn lại gọi, tụi nó rủ tối nay đi lễ hội trái cây, tập trung tại cafe Domino 19h nhé... Đi đâu mà sớm vậy trời, ừ mà chắc uống cafe xong rồi đi, mà không biết cái thói quen này nó hình thành tự lúc nào, mà thôi ăn mặc vậy cho mát, cứ quần short, tưởng sao ra cả đám cũng vậy, thằng nào thằng nấy già rồi mà vô lễ hội giỡn như con nít,... lâu lâu vui thật, không biết có phải do Tiền Giang trước giờ chưa có lễ hội lớn, vui vì Tiền Giang phát triển, vì khách tham quan nhiều hay vì những quầy hàng trái cây xinh đẹp, vì những cô gái nhà vườn có cái dáng mộc mạc thôn quê, vì lũ bạn nó đùa vui như trẻ, vì những chai nước hay những món ăn nhanh mà tụi nó bày ra trên vĩa hè, vì những ánh đèn lung linh huyền dịu trên những ngọn cây, vì không khí lành lạnh của đêm nay hay là tại vì cơn mưa chiều mà trong cái thằng tôi như vậy....
Đêm về, tiếng cóc nháy ển ương ở đâu mà nhiều thế, nó cũng vui mừng vì sau những ngày trú nắng mà tấu lên một bản đồng ca quê tôi để đón chào một ngày quan trọng.... Càng về khuya tiết trời càng lạnh, đêm nay một đêm lại an lành, vui tươi và hạnh phúc nữa lại đến với thằng tôi, nằm miên man nghe xa xa văng vẳng tiếng con ểng ương cứ quềnh quang quềnh quang xen lẫn tiếng con gà hàng xóm bắt đầu vang tiếng gáy...
Hôm nay là ngày đầu tiên mình học cách viết blog, gần 2 tiếng đọc cách hướng dẫn trên mạng, mà ôi sao lúc này cái đầu mình nó làm sao sao ấy, chẳng thấy cái thông minh ngày nào đâu cả, hình như càng lớn nó càng ngu ra. , mà có phải chi già cả gì đâu chứ.... , bây giờ thử chèn một tấm hình mà lúc trước mình đi du lịch xem thế nào, nếu được thì còn sung sung mà mần tiếp, còn nếu không thì chắc phải hỏi lại bạn bè xem thế nào, xồ số đây
Ôi mèn đét cơi, vậy là mình thực hành đúng rồi, hết buồn rồi... ít ra như thế mới được chứ. hihihi, thêm một tấm nữa nhé.
Nhưng làm sao để hình nó to hơn đây, để xem lại hướng dẫn tí nữa xem. Ủa sao mình chẳng thấy cái chữ all sizes đâu vậy, mà nếu click vào hình để kéo ra cho lớn cũng được, nhưng nó nhòe quá.
Thôi như vậy xem như tạm ổn rồi. lúc khác có thời gian thì nghiên cứu tiếp, bây giờ chuẩn bị về đây, sắp hết giờ làm việc rồi.
Ngày mai công ty phải đại hội, mà bắt mình phải hát, úi mèn đét cơi, có thuộc bài nhạc cách mạng nào đâu chứ, làm sao bây giờ, đang rầu đây. Những bài hát khác còn chưa thuộc kìa huống hồ chi cái thể loại này, phải chi nó có chữ chạy chạy há akakaka, thôi kệ tối nay về lên mạng nghe rồi học, mà lỡ lên đó run quên lời thì làm sao chứ, không hát thì không có được, mà hát thì khó xử quá. huhuhu
hôm nay không có thời gian, thôi thì chèn một vài hình vào cho vui mắt vậy, hôm khác sẽ chỉnh sữa lại cho đẹp hơn.
thôi bi nhiêu đó đi, hôm nay không có thời gian mà cũng không có nghiên cứu thêm gì, nhưng thấy vui vui làm sao.